Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2019

Thức khuya-Hàn Mặc Tử


Đêm không ngủ

Bài thơ thức khuya Hàn Mặc Tử

Bài thơ Thức khuya ( đêm không ngủ) tác giả viết về đêm năm cah dài đầy tâm sự

Non sông bốn mặt ngủ mơ màng
Thức chỉ mình ta dạ chẳng an
Bóng nguyệt leo song sờ sẫm gối
Gió thu lọt cửa cọ mài chăn

Khóc giùm nhân thế hoa rơi lệ
Buồn giúp công danh dế dạo đàn
Trở dậy nôm na vài điệu cũ
Năm canh tâm sự vẫn chưa tàn

Mưa xuân-Thơ Nguyễn Bính

Mưa xuân-Thơ Nguyễn Bính

Mưa xuân-Thơ Nguyễn Bính


Em là cô gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo thôn Đoài hát tối nay

Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa thấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem

Em xin phép mẹ vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê

Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em

Chờ mãi anh sang anh chả sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng

Mình em lầm lụi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê
Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya

Em giận hờn anh cho đến sáng
Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì
Thưa u họ hát...rồi em thấy
Nước mắt tràn ra em ngoảnh đi

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo rằng "xuân đã cạn ngày"

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ chèo Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay




Ghen-Thơ Nguyễn Bính

Ghen-Thơ Nguyễn Bính

Ghen-Thơ Nguyễn Bính


Cô nhân tình bé của tôi ơi!
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi và mắt chỉ...
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.


Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai,
Đừng hôn, dù thấy cánh hoa tươi,
Đừng ôm gối chiếc, đêm nay ngủ...
Đừng tắm chiều nay, biển lắm người.

Tôi muốn mùi thơm của nước hoa,
Mà cô thường xức, chẳng bay xa,
Chẳng làm ngây ngất người qua lại,
Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua.

Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô
Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào, trong giấc mơ.


Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ.
Đừng làm ẩm áo khách chưa quen.
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được dẫm lên.

Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi
Và nghĩa là cô là tất cả.
Cô là tất cả của riêng tôi!

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2019

Cô hái mơ-Thơ Nguyễn Bính

Cô hái mơ-Thơ Nguyễn Bính

Cô hái mơ-Thơ Nguyễn Bính



Thơ thẩn đường chiều một khách thơ
Say nhìn xa rặng núi xanh lơ
Khí trời lặng lẽ và trong trẻo
Thấp thoáng rừng mơ cô hái mơ

Hỡi cô con gái hái mơ già
Cô chửa về ư? Đường thì xa
Mà cái thoi ngày như sắp tắt
Hay cô ở lại về cùng ta?

Nhà ta ở dưới gốc cây dương
Cách động Hương Sơn nửa dặm đường
Có suối nước trong tuôn róc rách
Có hoa bên suối ngát đưa hương

Cô hái mơ ơi!
Chả giả lời nhau lấy một lời
Cứ lặng rồi đi, rồi khuất bóng
Rừng mơ hiu hắt lá mơ rơi...




Thứ Năm, 3 tháng 10, 2019

Nguyễn Bính- Đời thơ bạc mệnh- phần 1 Nghệ thuật tạo sầu Nguyễn Bính

Nghệ thuật tạo sầu Nguyễn Bính-Tình thơ trong ảo mộng

Nguyễn Bính tên thật là Nguyễn Trọng Bính sinh ngày 13 – 2 – 1918 tại thôn Thiện Vịnh, xã Đồng Đội huyện Vụ Bản , tỉnh Nam Định
Nguyễn Bính- Đời thơ bạc mệnh

Nguyễn Bính- Đời thơ bạc mệnh


Nguyễn Bính mồ  côi mẹ từ lúc ba tháng tuổi , không học ở trường mà học ở nhà với cha và cậu  đúng như hai câu thơ mà ông đã viết :
Còn tôi sống sót là may
Mẹ hiền mất sớm trời đày làm thơ
Nguyễn Bính sáng tác thơ từ năm 13 tuổi và được giải nhất trong hội thi hát trống quân đầu xuân ở hội làng với sáng tác :

Anh đố em này:
Làng ta chưa vợ mấy người ?
Chưa chồng mấy ả, em thời biết không
Đố ai đi khắp tây đông,
Làm sao kiếm nổi tấm chồng như chúng anh đây?
Làm sao như rượu mới say,
Như giăng mới mọc, như cây mới trồng ?
Làm sao như vợ như chồng ?
Làm sao cho thỏa má hồng răng đen
Làm sao cho tỏ hơi đèn ?
Làm sao cho bút gần nghiên suốt đời ?
Làm sao ? anh khen em tài ?
Làm sao ? em đáp một lời làm sao
Nguyễn Bính- Đời thơ bạc mệnh

Đời thơ bạc mệnh

Ít ai biết rằng nhà thơ tài hoa Nguyễn Bính năm 15 tuổi đã phải lên Hà Nội lập thân làm nghề bán báo, mà người ta chỉ biết ông có thơ đăng báo năm 18 tuổi, năm 19 tuổi được giải thưởng của Tự lực văn đoàn và năm 20 tuổi Nguyễn Bính đã trở thành một trong các nhà thơ nổi tiếng nhất thời bấy giờ.

Người ta chỉ yêu thơ Nguyễn Bính, yêu sự nổi tiếng của ông,nhưng khi gặp mặt người ta vỡ mộng, người ta chê nhếch nhác quá người ta chờ đợi một tao nhân mặc khách của Hà thành, không ai thích một nhà thơ lang bạt không có nghề ngỗng gì để nuôi thân.
Chính vì thế trong sâu thẳm tâm hồn nhà thơ tài hoa ấy vẫn có cái mặc cảm của số phận:
Không ai chôn cất hộ lòng tôi
Mối lái cho tôi lấy một người.
Có lẽ cũng chính bởi vậy mà những vần tình cảm sâu sắc nhất thi sĩ đều giành cho những người không quen : Cô lái đò, cô hái mơ, Viếng hồn trinh nữ…
Tôi với nàng đây không biết nhau
Mà tôi thương tiếc bởi vì đâu
Nữ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu
Hay:
Gió đưa xác lá về đường
Thu sang nhuộm cả sầu thương 1 trời
Sầu thương quyện lấy hồn tôi
Đêm qua ngồi đọc thơ người xa xăm
Một nghìn năm một vạn năm
Con tằm vẫn kiếp con tằm vương tơ
Tặng người gọi một dòng thơ
Hay là dòng nước mắt thừa đêm qua.
Thơ Nguyễn Bính kể về những bi kịch của người phụ nữ bị bỏ rơi, bị phụ bạc. Mặc dù là viết về những người con gái chưa từng quen biết ấy vậy mà :
Bao nhiêu đau khổ của trần gian
Trời đã giành riêng để tặng nàng
Nhà thơ tài hoa ấy đều biết cả.
Nghệ thuật tạo sầu Nguyễn Bính

Nghệ thuật tạo sầu Nguyễn Bính

Không yêu được trong đời thực, Nguyễn Bính đã tạo ra tình thơ trong mộng ảo, người là mộng nhưng tình thơ  là thật. Ảo mộng và tình thật cứ xen lẫn như một sự phân ly trong tâm hồn người thi sĩ :
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly…
Chỉ một mình thi sĩ mà tạo ra được cuộc phân ly làm xao xuyến tâm hồn biết bao độc giả. Đó chính là một nghệ thuật độc đáo chỉ riêng có ở tâm hồn của một thi sĩ tài hoa

Nghệ thuật tạo sầu Nguyễn Bính